| churchgoer | (n) ผู้ที่ใช้โบสถ์เป็นประจำ |
| churchgoer | |
| churchgoers | |
| churchgoing |
| churchgoer | |
| churchgoers |
| churchgoer | (n) a religious person who goes to church regularly, Syn. church member |
| churchgoing | (adj) actively practicing a religion |
| Churchgoer | n. One who attends church. [ 1913 Webster ] |
| Churchgoing | a. The sound of the churchgoing bell. Cowper. [ 1913 Webster ] |